# [Review] Lemony Snicket, The Wide Window - A Series of Unfortunate Events #3

Nếu bạn muốn một câu chuyện có hậu, hãy đọc cuốn sách khác

Giờ mình đã thấy là Lemony Snicket đã không hề đùa khi lèm bèm câu này hết tập này sang tập khác. Quyển này trẻ em đọc không biết có thấy stress không mà người lớn như mình thấy stress vô cùng.

Sau Uncle Monty, ba đứa trẻ nhà Baudelaire được đưa đến ngôi nhà cheo leo trên vách đá của dì Josephine. Dì Josephine không phải dì ruột, mà là vợ của chú bọn trẻ, người đã bỏ mạng vì mấy con đỉa ở hồ Lake Lachrymose. Ngoài việc phải chịu đựng người dì phóng đại nỗi sợ đối với mọi thứ, ví dụ như không dám nghe điện thoại vì sợ điện, không dám bật lò nướng vì sợ cháy, đến nỗi chỉ cho bọn trẻ ăn đồ ăn lạnh và ám ảnh với việc bị chỉnh lỗi ngữ pháp thì cuộc sống của bọn trẻ cũng không quá tồi tệ, vì dì Josephine đối xử với chúng cũng khá tốt.

Nhưng sau đó như các tập trước cái vòng lặp nghiệt ngã lại tái diễn, Olaf giả dạng, cố gắng tiếp cận người giám hộ và giành quyền nuôi bọn trẻ. Lũ trẻ nhìn thấu, nhưng người lớn thì mù quáng. Mặc cho bọn trẻ cố gắng thuyết phục tới mức nào thì Josephine và Mr. Poe vẫn chỉ chọn tin lời kẻ lạ mặt thay vì cho chúng cơ hội giải thích, để rồi tất cả mọi chuyện lại kết thúc một cách đáng tiếc. Sư bực bội ở đây đến từ sự nhu nhược vô lý của dì Josephine và sự phớt lờ mọi thứ để làm cho xong nhiệm vụ một cách cừng nhắc của ông Poe nhiều hơn so với sự gian trá của cha già Olaf. Đứng ở góc độ người lớn, mình thấy khó thở khi sự thật rành rành ra đó mà lại bị ngó lơ chỉ vì lũ trẻ “chưa đủ tuổi” để được tin tưởng và quyết định tương lai của mình.

Kết thúc là một cảm giác mệt mỏi và vô vọng thực sự.

My avatar

Thanks for reading my blog post! Feel free to check out my other posts or contact me via the social links in the footer.


More Posts

Comments