# [Review] R.F. Kuang, Babel - hay sự cần thiết của bạo lực
Quyển này mình đánh giá 3 sao yếu, đọc cũng ổn nhưng không thỏa mãn lắm. Nửa đầu cuốn hút nhưng nửa sau hụt hơi. Một cuốn sách nặng về tư tưởng nhưng nhẹ về xây dựng nhân vật.
Tác giả viết rất nhiều, lời văn rất hay, đẹp, được trau chuốt kỹ lưỡng. Nhưng mình cảm giác như có rất nhiều thứ không được đào sâu, nhất là nhân vật. Đến cuối cuốn sách, mình không thấy thích, nhớ hay thậm chí là đủ cảm xúc để ghét một ai cả. Mọi người cứ dậm chân tại chỗ mà không có sự phát triển rõ rệt.
Mình hiểu được sự “ba phải” của Robin khi cậu quyết định một chân đạp hai thuyền, vừa phục vụ đế quốc, vừa ngấm ngầm giúp đỡ Hermes, nhưng cậu làm nó một cách vô hồn, tất cả những điều cậu làm từ đầu đến cuối, dù cho đã có bước ngoặt ở phần giữa truyện đều vô hồn như thể cậu bị nhồi nhét lý trí và lập luận của người khác. Robin và Letty rất giống nhau về điều này, Letty cũng giống như Robin, là 1 người da trắng vô cảm đến mức khó hiểu. Dù bạn bè cô đã giải thích với cô rất nhiều về việc mình bị đối xử thế nào và chính mắt cô ta cũng đã thấy và trải qua sự miệt thị vì là phụ nữ, nhưng cô không hề có sự đồng cảm hay cố gắng lý giải nào, dù có vẻ là cô yêu các bạn, và từ đầu đến cuối cô không hề thay đổi. Victoire thì ổn hơn chút, nhưng quá hoàn hảo, còn Ramy thì mình không có đánh giá gì đặc biệt.
Cái hội này không cho mình một cảm giác bạn bè thực sự. Dù họ có bao che, cãi vã hay quan tâm nhau, nhưng nói sao nhỉ, nó giống cộng sinh giữa những con người có chung 1 điểm yếu để sinh tồn hơn là tình bạn thực sự, cũng có thể đó là dụng ý của tác giả.
Về yếu tố fantasy, phép thuật được tạo ra từ bạc và trong việc diễn đạt giữa các ngôn ngữ. Ý tưởng có vẻ rất thú vị và hấp dẫn, nhưng thực tế thì yếu tố này cũng không được xây dựng nhiều, ngoài việc làm nền cho việc vạch trần sự tham lam của nước Anh nói riêng và chế độ thực dân nói chung. Còn về cách mạng thì hội Hermes này làm việc quá rời rạc, có lẽ đó cũng là ý đồ, một hội mang trong mình những lý tưởng cách mạng nhưng chưa đủ độ chín, giống như các cuộc khởi nghĩa nhỏ lẻ mới ban đầu rất dễ dàng bị kẻ thù dập tắt.
Nói chung nửa đầu lúc Robin được đưa từ Quảng Châu đến Anh học tập thì rất hay, nhưng từ thời điểm họ trở về từ chuyến công tác thì không còn hấp dẫn nữa. Mình cần một cú lay chuyển về cảm xúc quyết liệt hơn để tạo bước ngoặt cho Robin. Những lúc câu chuyện lên tới cao trào thì tác giả lại thêm vào đó 1-2 trang giảng giải lịch sử và chủ nghĩa thực dân hay trong khi đã nói trước đó rất nhiều làm mình hơi mệt khi đọc.